Thursday, December 2, 2010

Possibilities




1. They are all the same.


2. You are not their exception.







Sunday, November 14, 2010

Life scenes


1.

"Những người lính thấy những người Tây Tạng đang nhìn họ từ xa một cách kính trọng. Bằng hành động của chồng bà, họ nhận ra rằng người Trung Quốc cũng có thể được chim thiêng mang lên trời. Cái chết của ông ấy đã dạy cho họ rằng thịt của người Trung Quốc và tình cảm của người Trung Quốc cũng giống như của họ. Trong khi những người lính quay trở về trại, những chiếc khăn khata phất phới hai bên đường họ đi, thực hiện một điệu múa tưởng niệm dưới trời xanh mây trắng."

- Thiên táng -



2.

Họ chạy miệt mài trong rừng sâu.
Chạy thật lâu.
Đủ lâu đến mức họ quên mất mình đang đuổi theo cái gì, hay chạy trốn khỏi cái gì.
Bất ngờ họ chạm mặt nhau.
Tóc vàng mắt xanh. Tóc đen mắt nâu.
Vẻ mặt cả hai đều rất ngỡ ngàng.
Người lính Châu Á thấp bé ngã xuống.
Người lính Anh quay đầu lại nhìn đồng đội ngập ngừng "I was not ready"
Cả hai người họ đều còn rất trẻ.



3.

Người đàn bà ngước mắt lên nhìn gương mặt người đàn ông đã 30 năm nay chưa gặp lại,
Bằng một chất giọng bình thản như đã biết trước câu trả lời, người đàn bà hỏi :
"Anh có sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì anh đã xây dựng 30 năm nay không ?"
Họ nhìn nhau mỉm cười.
Nắng nhuộm vàng ươm trên hai mái tóc đã chuyển màu một nửa.



Thursday, November 11, 2010

Em trai




Tôi thích chở Mít khi trời mưa.
Vì khi tôi hỏi "có nên mặc áo mưa không ?"
thế nào nó cũng trả lời một cách hớn hở "không"
Và chúng tôi cười thật to một cách run rẩy mỗi đợt gió lùa qua.

Khi khoảng cách 9 năm giãn ra
đủ để tạo nên sự bàng quan đối với thế giới của người kia
chúng tôi giữ im lặng
biết rằng mình không đơn độc.



Saturday, September 11, 2010

he said "you have 30 minutes to cry"





sáng hôm qua


trong lúc chạy vội vã bạn đã lén lút khóc như vậy


gió thổi ngược tất cả mọi thứ về sau









mặt trời buổi sáng quá sức lộng lẫy
đằng sau chiếc kính màu xanh lục đang đeo
bạn không hề nhận ra,
lá đã vàng




Friday, June 25, 2010

không có





Sau bao năm bạn phát hiện ra cái thứ bạn đang theo đuổi bấy lâu
nó chán ngắt
chán ngắt

Mọi thứ đều bấp bênh như vậy
tình cảm cũng không ngoại lệ
một ngày đẹp trời
không đau buồn
bạn chỉ muốn bỏ đi thật xa
rũ bỏ tất cả các mối quan hệ


Không có một mối hận hay sự đau khổ nào rõ rệt
Chỉ là
Sự không rõ ràng trong chính bạn
nó đang xóa nhòa mọi đường nét
đã bảo bọc bạn bấy lâu
định hình bạn bấy lâu


Bạn không biết bạn là ai
không còn biết nữa.







Thursday, June 24, 2010

Không phải



1.

là mất đi.

Là tự mình bỏ qua.

Nhưng vẫn cảm thấy cô đơn và mất mát.


2.

là mất đi.

Là mình tự mình bỏ qua.

Nên cảm thấy cô đơn và mất mát.




Bây giờ là tháng mấy rồi ?






Friday, April 23, 2010

Tỉnh dậy




Cảm thấy như qua một đêm mình đã khóc bằng hết tất cả sức lực.