Friday, April 23, 2010

Tỉnh dậy




Cảm thấy như qua một đêm mình đã khóc bằng hết tất cả sức lực.



Sunday, February 7, 2010

tạp nham

1. deleted


2. deleted
Undo, undo, undo, can you ?



3. Trưa nắng. Trưa nắng. Home. Michael Buble. Lần nào nghe cũng thấy nao lòng. Bay giữa trời mây bồng bềnh, nắng làm ấm cả một bên má, cảm giác vẫn nguyên vẹn như khi chạy trên những đoạn đường dài lộng gió, qua những ngọn đèn khuya vàng vọt.






Số 4 đã biến mất một cách bí ẩn.



5. What does a four-thousand-ton shark think of ?
It's the deep blue sea.
It's freedom.

Monday, February 1, 2010

I wish i were this man.

1.


Hệ niệm : Biến hóa
Đặc trưng : nói dối không có mục đích, khó lường, vật quan trọng cũng có thể trở thành bỏ đi.
Tôi
thực sự bị thu hút bởi loại người này.

2.

Tôi nói với anh ta rằng :
Cô ta giống như một viên kim cương anh không bao giờ có được nhưng vẫn luôn trân trọng và giữ gìn.
Các cô gái khác giống như các loại đá đầy màu sắc và lấp lánh, chúng làm lóa mắt anh, khiến anh thèm thuồng, nhưng không rõ cái nào là thực sự đẹp và hợp với mình, giống như khi tôi đi shopping vậy.
Còn tôi, là một hòn đá kỳ cục, anh không rõ nó là thứ quý giá hay chỉ là đồ bỏ đi.
Anh chưa bao giờ muốn bỏ quá nhiều công sức để trau chuốt nó nhưng lại không sẵn sàng từ bỏ quyền sở hữu đối với nó.
Cũng tương tự như việc tôi không rõ một chiếc áo là một đột phá của thời trang hay chỉ là một sản phẩm thất bại của việc cố gắng sáng tạo. Mặc nó lên liệu sẽ là một sự phá cách hay sẽ trở thành trò cười lập dị ? Tôi muốn có nó nhưng dùng dằng không muốn tốn quá nhiều tiền.

3.

Thật ra là tôi không nói hết.




Tuesday, January 26, 2010

Anxiety before the trip




Chúng ta,
mải tìm kiếm nhau trong đơn độc
không biết rằng,
người kia
cũng là
một kẻ cô đơn.


Credit : Fatma Gultekin



Chiều hôm qua bỗng dưng linh cảm về một cơn bão, mặc dù trời rất bình lặng, đã nắng trở lại như Sài Gòn vốn thế. Tuy vậy đến sáng nay vẫn còn hoang mang.
Nỗi buồn của những cơn mưa dai dẳng hồi tháng 5 năm ngoái ở NT, tận bây giờ, mới thấm vào lòng mình.

Còn 4 tháng nữa là đến tháng 5. Mình đã quên ngày hôm qua. Đã thôi không còn để ý ngày 25 mỗi tháng. Một năm trôi qua trong chớp mắt.




Tuesday, January 19, 2010

Áp thấp nhiệt đới







Những ngày mưa thế này

dù có nhau

hay không có nhau

chúng ta

vẫn là

những thực thể

cô đơn











Tỉnh dậy ngửi thấy mùi của nước.

Muốn đem L'eau par Kenzo ở cổ tay đi giữa đường phố còn ướt mưa.











Monday, January 18, 2010

Hết mùa hạ.




Dù cho mưa tôi xin đưa em đến cuối cuộc đời
...
Dù có ước, có ước ngàn lời, có trách một đời
cũng đã muộn rồi
Dù sao, dù sao đi nữa, tôi vẫn yêu em
...



1.

Người đàn bà trở về trong một đêm thật sâu để chôn hết lá vàng trong vườn dưới một gốc cây sồi.

Sáng hôm sau, khi ra vườn, người đàn ông đã lãng quên mất mùa thu, và quên luôn cả người đàn bà.



2.

...Rất nhiều mùa xuân trôi qua. Nhiều bận cây sồi trổ chồi mới.
Rất nhiều mùa hạ trôi qua. Từng đấy mùa lá sồi xanh.
Rất nhiều mùa đông trôi qua. Cũng nhiều lần tuyết trắng khu vườn.
Nhưng tuyệt nhiên không có mùa thu. Chỉ có chớp mắt, những cành sồi xanh tươi trút hết lá trên mình vào hư không, trút vào lơ lửng cuối mùa hạ, trút vào lơ lửng trước mùa đông.
Trút sạch.



3.

Một đêm bão, sét đánh tọac gốc sồi ra làm đôi.
Sáng hôm sau, người đàn ông lặng đứng nhìn thảm lá vàng trải đầy khu vườn. Mưa rơi xuống, không phải mưa sau cơn bão, mà là mưa mùa thu. Mưa mùa thu ngân dài, ngân suốt mùa đông, ngân qua mùa xuân và mùa hạ. Ngân đến nhiều năm sau.
Có lẽ người đàn bà chôn thời gian năm xưa không ngờ rằng, chỉ qua một cơn bão đêm, người đàn ông đã đau khổ thế nào.



- Maki -

Sáng tỉnh dậy thấy trong lòng hoang vắng như vực thẳm,
như người đàn ông này.
Đường xa đường xa
Ai sẽ đưa em đến cuối cuộc đời ?



Thursday, January 14, 2010

the things left


I'll write it down until it runs out.





You never know how much I wanted to hold your hand.