Wednesday, December 8, 2010

Bất an


Đôi khi mọi thứ tự kết liễu trong bóng tối tĩnh lặng.
Đôi khi bạn tự hỏi thật ra là chuyện gì.
Đôi khi bạn đơn giản là không hề biết.

Chỉ như sau một đêm thức dậy thấy sân trước sạch trơn,
có lẽ bão tuyết đã tràn qua cuốn theo mọi thứ.

...

Tình cảm,
vừa buông tay ra đã vụt mất
như quả bóng bay đêm qua buộc lơi vào cửa sổ
vừa mở ra đã vội vã lao về phía trời cao.

Bạn nhớ mang máng về một cô gái trẻ người Nga
và câu nói bạn thích nhất trong cả câu chuyện
"Em là quả bóng bay"
...


Tiếng nhạc vang vang từ tivi nhà bên cạnh
Chúc bạn một Giáng sinh vui vẻ
Chúc bạn một Giáng sinh vui vẻ

11h nằm trưa cuộn trong chăn vẫn thấy lạnh
12h lao ra ngoài phố đã nắng quay quắt đến không thở được

...

Bạn chạy miệt mài để trốn tránh câu hỏi
"Em muốn gì ?"

Thật ra,
điều mong muốn nhất có lẽ đã không thành
cho nên,
những mong muốn còn lại đều quá vụn vặt, mong manh,
và chẳng thể cứu vớt được gì.











No comments:

Post a Comment