Wednesday, February 2, 2011

things just happen



"anh Q nhà em đã chết vì tai nạn giao thông rồi anh ạ."

cô nhắn cho bố một tin nhắn gỏn gọn như vậy

rụng rời.




Saturday, January 29, 2011







tê liệt tê liệt tê liệt

.

Vào một buổi tối, bên cạnh những người đã trải qua tuổi 18 cùng bạn,
xem một bộ phim được dựng từ cuốn sách làm tuổi 18 của bạn trở nên chông chênh,
rời khỏi rạp vội vã trước khi bộ phim kết thúc,

tất cả những khóc, cười, những ngày mưa nắng,
những thứ lặp đi lặp lại
đến mức những nỗi buồn cũng trở nên nhàm chán,
quay đầu lại chỉ nhìn thấy những cây cổ thụ
còn đó, đã chết


a,
ký ức đã từng thẳm xanh như thế


tại sao chẳng còn cảm thấy gì ?


.

Trời.
Sao lại đột ngột nắng gắt khi bạn trở về.
?
.



Tuesday, December 21, 2010

an internal affair

đột ngột mưa quằn quại, đột ngột ngừng
đột ngột có ham muốn mãnh liệt
bỏ chạy cùng một chàng trai lạ
có nụ cười như mặt trời sau cơn mưa chiều
như những tia nắng cuối cùng
không chói lóa
không rực rỡ
dịu dàng
nồng nàn
buồn mênh mang như cơn gió thổi về biển
đủ khiến trái tim một cô gái 20 tuổi phấn khích kỳ lạ





credit : Nie Kitotoro



Wednesday, December 8, 2010

Bất an


Đôi khi mọi thứ tự kết liễu trong bóng tối tĩnh lặng.
Đôi khi bạn tự hỏi thật ra là chuyện gì.
Đôi khi bạn đơn giản là không hề biết.

Chỉ như sau một đêm thức dậy thấy sân trước sạch trơn,
có lẽ bão tuyết đã tràn qua cuốn theo mọi thứ.

...

Tình cảm,
vừa buông tay ra đã vụt mất
như quả bóng bay đêm qua buộc lơi vào cửa sổ
vừa mở ra đã vội vã lao về phía trời cao.

Bạn nhớ mang máng về một cô gái trẻ người Nga
và câu nói bạn thích nhất trong cả câu chuyện
"Em là quả bóng bay"
...


Tiếng nhạc vang vang từ tivi nhà bên cạnh
Chúc bạn một Giáng sinh vui vẻ
Chúc bạn một Giáng sinh vui vẻ

11h nằm trưa cuộn trong chăn vẫn thấy lạnh
12h lao ra ngoài phố đã nắng quay quắt đến không thở được

...

Bạn chạy miệt mài để trốn tránh câu hỏi
"Em muốn gì ?"

Thật ra,
điều mong muốn nhất có lẽ đã không thành
cho nên,
những mong muốn còn lại đều quá vụn vặt, mong manh,
và chẳng thể cứu vớt được gì.











Thursday, December 2, 2010

Possibilities




1. They are all the same.


2. You are not their exception.







Sunday, November 14, 2010

Life scenes


1.

"Những người lính thấy những người Tây Tạng đang nhìn họ từ xa một cách kính trọng. Bằng hành động của chồng bà, họ nhận ra rằng người Trung Quốc cũng có thể được chim thiêng mang lên trời. Cái chết của ông ấy đã dạy cho họ rằng thịt của người Trung Quốc và tình cảm của người Trung Quốc cũng giống như của họ. Trong khi những người lính quay trở về trại, những chiếc khăn khata phất phới hai bên đường họ đi, thực hiện một điệu múa tưởng niệm dưới trời xanh mây trắng."

- Thiên táng -



2.

Họ chạy miệt mài trong rừng sâu.
Chạy thật lâu.
Đủ lâu đến mức họ quên mất mình đang đuổi theo cái gì, hay chạy trốn khỏi cái gì.
Bất ngờ họ chạm mặt nhau.
Tóc vàng mắt xanh. Tóc đen mắt nâu.
Vẻ mặt cả hai đều rất ngỡ ngàng.
Người lính Châu Á thấp bé ngã xuống.
Người lính Anh quay đầu lại nhìn đồng đội ngập ngừng "I was not ready"
Cả hai người họ đều còn rất trẻ.



3.

Người đàn bà ngước mắt lên nhìn gương mặt người đàn ông đã 30 năm nay chưa gặp lại,
Bằng một chất giọng bình thản như đã biết trước câu trả lời, người đàn bà hỏi :
"Anh có sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì anh đã xây dựng 30 năm nay không ?"
Họ nhìn nhau mỉm cười.
Nắng nhuộm vàng ươm trên hai mái tóc đã chuyển màu một nửa.



Thursday, November 11, 2010

Em trai




Tôi thích chở Mít khi trời mưa.
Vì khi tôi hỏi "có nên mặc áo mưa không ?"
thế nào nó cũng trả lời một cách hớn hở "không"
Và chúng tôi cười thật to một cách run rẩy mỗi đợt gió lùa qua.

Khi khoảng cách 9 năm giãn ra
đủ để tạo nên sự bàng quan đối với thế giới của người kia
chúng tôi giữ im lặng
biết rằng mình không đơn độc.